Bệnh điếc nghề nghiệp

Đăng lúc: Thứ tư - 06/06/2012 13:00

Điếc nghề nghiệp là bệnh ở cơ quan thính giác gây mất sức nghe do tiếng ồn. Trong quá trình phát triển công nghiệp số lượng người lao động trong môi trường có tiếng ồn ở mức gây hại ngày một tăng.

Bệnh điếc nghề nghiệp

Bệnh điếc nghề nghiệp

Tỷ lệ người chịu tác động của tiếng ồn gây hại ở các nước công nghiệp phát triển khoảng từ 25% đến 30% trong tổng số những người lao động do vậy số người bị điếc nghề nghiệp chiếm tới 40% trong số các bệnh nghề nghiệp được bảo hiểm. Ở nước ta tỷ lệ bệnh nhân điếc nghề nghiệp được bảo hiểm chỉ đứng sau bệnh bụi phổi silic nghề nghiệp.

I. Nguyên nhân

Nguyên nhân gây điếc nghề nghiệp cũng như rối loạn sinh lý ở người tiếp xúc với tiếng ồn không những phụ thuộc vào bản chất tiếng ồn mà còn có các yếu tố có tính mẫn cảm, cơ địa... Nhìn chung, những người bị các bệnh ỏ tai dễ bị điếc nghề nghiệp, trừ các trường hợp bị xốp xơ tai, cứng khớp bàn đạp trong hệ thống dẫn truyền âm của tai. Những người lao động trong môi trường luyện cán thép, các máy nghiền quay và rèn búa máy... đều có thể bị tác động gây hại của tiếng ồn. Ở nước ta các ngành sản xuất như: dệt, cơ khí, điện máy, luyện kim đều xuất hiện một tỷ lệ điếc nghề nghiệp cao.

Một đặc điểm chung của điếc nghề nghiệp là bao giờ cũng thấy sự thiếu hụt thính lực ở tần số cao, đặc biệt là ở tần số 4096 Hz sau đó mới lan đến các âm tần khác. Tiếng ồn trong sản xuất thường là từ 2000 Hz trở lên, đây sẽ là tần số chính gây tổn thương vùng đáy của loa đạo. Thường thì tiếng ồn có tần số thấp sẽ gây tổn thương vùng đỉnh của loa đạo (ốc tai).

II. Bệnh lý

Điếc nghề nghiệp thường xảy ra qua hai giai đoạn tiềm tàng và điếc rõ rệt. Giai đoạn điếc tiềm tàng thường kéo dài hàng năm do tiến triển chậm một cách âm ỉ ngày một nặng hơn, lúc đầu là hiện tượng giảm sức nghe ở tần số cao xung quanh 4.000Hz mà trên thính lực đồ thấy hình chữ V có đỉnh ở khu vực 4000 Hz có thể ở vị trí này ngưỡng nghe tụt xuống 50 - 60 dB thậm chí 60 - 70dB càng về sau tiến triển lâm sàng tăng các ngành của chữ V ngày một rộng ra. Các tần số kế cận cao hơn hoặc thấp hơn thì ngưỡng nghe thường còn thấp.

Ở giai đoạn điếc tiềm tàng, khả năng nghe nói nhỏ giảm, bản thân người bệnh nói to hơn bình thường, song chưa cảm giác được là mình bị điếc. Trong khám sức khoẻ

định kỳ người thầy thuốc phải chú ý và cho đo thính lực mới có thể kết luận được là bệnh nhân có điếc hay không. Tuy nhiên vẫn cần theo dõi, tách bệnh nhân ra khỏi môi trường và điều trị thêm để chẩn đoán phân biệt.

Ở giai đoạn điếc rõ rệt, lúc này khả năng phát hiện dễ, tuy nhiên không có một ranh giới rõ rệt. Người bệnh có thể ngẫu nhiên nhận thấy mình không nghe rõ một số tiếng như tiếng tích tắc của đồng hồ đeo tay, người công nhân đã có ý thức về bệnh của họ, thính lực ở giai đoạn này mức độ nghe kém đã tăng, lan sang cả vùng các tần số sinh hoạt nên khi giao tiếp và hội thoại đã có khó khăn, không bình thường. Đồng thời, ở giai đoạn này có ù tai, cường độ và thời gian bị ù có thay đổi không nhất định theo một quy luật nào.

III Các biện pháp bảo vệ

Biện pháp kỹ thuật

Các biện pháp kỹ thuật nhằm giảm nguồn sinh ra tiếng ồn như: chống va chạm, ma sát, sử dụng các vật liệu, công cụ mềm thay kim loại cứng...

- Thu hồi, triệt tiêu nguồn âm: Được thực hiện qua các ống, hộp giảm âm để làm bớt cường độ nguồn âm đã sinh ra.

- Cách ly, chống phản hồi, cộng hưởng âm: Bao gồm các biện pháp về kỹ thuật và thiết kế nhằm cô lập, cách ly nguồn âm hay hấp thụ bớt âm đã sinh ra. Tuy nhiên hiện nay các biện pháp kỹ thuật trên thường ít có hiệu quả vì thực hiện khó khăn phức tạp và nhất là thường không phù hợp, ảnh hưởng tới quy trình sản xuất.

Biện pháp bảo hộ cá nhân

- Dụng cụ bảo hộ hộ: Có nhiều loại nhưng tập trung trong 2 loại hình chính.

+ Nút tai có định hình hay không định hình.

+ Loa che tai đơn giản hay phức tạp như một mũ che cả tai và đầu.

Các loại dụng cụ này thường làm giảm từ 20 đến 45 db, như vậy sẽ đưa cường độ có hại xuống dưới mức gây hại.

Một yêu cầu cơ bản là các dụng cụ trên phải khít chặt nhưng không gây khó chịu, kích thích tai và không ảnh hưởng gì đến khả năng lao động.

Biện pháp hành chính

- Tổ chức lao động nghỉ ngơi nhằm làm cho tai thích ứng được với tiếng ồn, không bị tình trạng quá mệt mỏi. Hiện nay, người ta thống nhất là nên rút ngắn thời gian lao động trong 1 ngày hơn là rút ngắn thời gian trong 1 tháng hay 1 năm, nhưng số lần và thời gian nghỉ ngơi trong 1 ngày thì còn chưa thống nhất cụ thể.

Luyện tập, thích ứng: Vai trò của thể dục, thể thao trong phòng hộ tiếng ồn là khá quan trọng vì nó là cơ sở cho các cơ ở vùng tai to khoẻ ra nên sẽ có lợi cho việc bảo vệ tai trong khi tiếng ồn quá mạnh. Việc tạo thời gian cho tai thích ứng, không bị co cứng các cơ bảo vệ tai trong trước tiếng ồn quá đột ngột cũng là cần thiết.

Chế độ nghỉ ngơi: Cần được tạo điều kiện để sau giờ lao động công nhân có thể nghỉ ngơi yên tĩnh, hoặc nghe nhạc nhẹ, có cường độ thích hợp nhằm cho tai được phục hồi trở lại nhanh sau những giờ tiếp xúc với tiếng ồn.

Giám định y tế

Các trường hợp suy giảm thính lực, điếc nghề nghiệp cần được lập hồ sơ cho giám định khả năng lao động vì bệnh này không hồi phục. Trước hết, phải đánh giá sức nghe sau đó mới đánh giá khả năng lao động do mất khả năng nghe. 

Nguồn tài liệu tham khảo:

- Bệnh Nghề Nghiệp - tác giả PGS. Lê Trung

- Vệ sinh lao động và bệnh nghề nghiệp - tác giả PGS. TS ĐỖ HÀM

Tác giả bài viết: Nguyễn Tấn Nhật tổng hợp
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Thăm dò ý kiến

Bạn có tìm thấy những thông tin hữu ích từ website?

Có, website rất hữu ích cho những người muốn tìm hiểu về an toàn!

Không

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 17
  • Hôm nay: 1207
  • Tháng hiện tại: 55231
  • Tổng lượt truy cập: 3805097